Con gái không phải cái gì cũng nói ra 108 days ago Quote('2244702','2244702','6','1878')">Report spamCám ơn vì cậu đã xuất hiện. Cám ơn vì cậu đã cho tớ biết thế nào là nhớ một người.
Nhớ là khi đầu óc như quay quay chỉ vì một hình ảnh - đó là cậu.
Nhớ là không tập trung làm được việc gì - đó là tại cậu.
Nhớ là chỉ có thể hình dung tới một gương mặt - là cậu.
Nhớ còn là cái gì đó thật khó tả. Nó mơ hồ, không có điểm đầu điểm cuối. Người ta thường nói "nỗi nhớ đầy vơi"... Với tớ dường như nhớ cậu cũng lúc đầy lúc vơi, lúc thật dạt dào, lúc lại thật bình dị.
Cảm ơn vì sự hiền lành của cậu, một sự hiền lành đủ làm tớ thấy nhớ. Tớ nhớ cậu! Nhớ gương mặt ấy, lúc suy nghĩ tới lặng người. Cậu thật giỏi im lặng, tớ thấy bối rối trước sự im lặng đó. Tớ thấy nhớ gương mặt lúc cậu cười. Cám ơn cậu.
Cảm ơn vì cậu đã quan tâm tớ thật nhiều, thật chu đáo, như một người anh thực thụ. Và cũng cám ơn cậu vì đã đặt một câu hỏi, mà nếu như không phải trả lời câu hỏi đó, tớ cũng chẳng dám nói ra... "Nhớ ... không?". Tớ rất muốn nói, tớ nhớ, nhớ cậu rất nhiều, nhiều đến mức không lúc nào cậu thoát khỏi suy nghĩ của tớ. Tất cả, từ cái tên, gương mặt, dáng đi và cả sự im lặng... Tớ nhớ lắm!
Nhưng thực tế thì tớ là con gái mà, không phải cái gì cũng có thể nói ra hết, và tớ cũng không muốn tớ chẳng có lấy một bí mật cho riêng mình. Tớ sẽ giữ bí mật này, sẽ không để cậu biết đâu. Giữ để tớ biết rằng mình đã có những phút giây thật đặc biệt. Tớ đã đọc được ở đâu đó, rằng: "Thử thách sẽ làm cuộc hành trình cuộc sống thú vị hơn". Nhưng giờ tớ biết, đâu chỉ có thử thách. Những nỗi nhớ như thế này sẽ làm cho cuộc đời tớ ý nghĩa hơn bao giờ hết. Cảm ơn cậu.
Comments: 0 Views: 59
|